ĐBOL Đang tải dữ liệu...

+ Trả lời bài viết
Hiện kết quả từ 1 tới 7 của 7
Chủ đề: Studying Around the World (Những tấm gương học tập)
  1. #1
    Trung úy Avatar của Tophits
    Tham gia
    Feb 2008
    Giới tính
    Đến từ
    trái tim
    Bài gửi
    1.247
    Thanks
    9
    Thanked 28 Times in 18 Posts

    Level: 30 [♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥]
    Life: 74 / 741
    Magic: 415 / 8607
    Experience: 67%

    XU
    10.015

    Smile Studying Around the World (Những tấm gương học tập)

    Học ko chỉ trong sách vở và nhà trường. Học còn là học ngoài xã hội. Học từ những người bạn thân, những câu chuyện cuộc sống và những tấm gương trong học tập.


    Không ít những người con VN noí chung và ĐB nói riêng đang học tập và sinh sống ở mọi nơi trên thế giới. Hãy vào topic này của tôi - đọc và chia sẻ những câu chuyện về cuộc sống. sinh hoạt và học tập của họ.


    Thỉng thoảng khi chán nản trong học tập, hãy vào đây đọc xem những người VNese xung quanh bạn đang phấn đấu và học hành như thế nào để cố gắng, nhiều lúc cay mũi và ghen tị với họ như tôi.


    nguồn svvn: http://www.svvn.vn/vn/news/giaoduc/1750.svvn

    Giảng viên trẻ Việt Nam ở ĐH Oxford


    Nguyễn Hoàng Long là cái tên nổi bật của giới du học sinh. Anh là giảng viên Việt Nam đầu tiên ở ĐH Oxford (Anh) khi mới 26 tuổi, tác giả của nhiều công trình nghiên cứu được đăng trên các tạp chí khoa học quốc tế, diễn giả trong các hội nghị của Microsoft, được mời giảng dạy ở hàng chục trường đại học… Nguyễn Hoàng Long và những người Việt trẻ tài năng khác đang xác nhận vị thế Việt Nam trên bản đồ trí tuệ thế giới.

    Những chú sóc đã ăn hết thùng mì tôm của tiến sĩ

    Chắt chiu yêu thương, mọi nguồn tiền bạc và cả tuổi thanh xuân cho sự nghiệp học hành của con cái, đó là những gì mà bố mẹ Hoàng Long đã làm. Bố mẹ Hoàng Long cưới nhau được gần 30 năm, nhưng thời gian sống cùng nhau chỉ độ vài năm. Bố Hoàng Long học tập và công tác nhiều năm trong ngành xây dựng tại Tiệp Khắc (cũ). Mẹ Hoàng Long xin nghỉ việc ở cơ quan Nhà nước để ở nhà chăm sóc hai cậu con trai. Khi bố Hoàng Long về nước được một thời gian, mẹ cậu lại tất tả sang Anh lo toan mọi chuyện khi cho cùng lúc hai cậu con trai du học.

    Bố Hoàng Long bảo: “Tôi đã học nhiều năm ở nước ngoài, tôi hiểu muốn thành tài thì chắc chắn phải nhận một áp lực học khủng khiếp, đặc biệt là tại Oxford. Một cậu con trai của người quen chúng tôi khi đi du học mang theo niềm tự hào của gia đình nhưng khi trở về chỉ còn là cậu thanh niên với căn bệnh thần kinh khó lòng cứu chữa. Mẹ Hoàng Long sang Anh một phần vì để Long có người chia sẻ, giảm tải áp lực ghê gớm của chuyện học hành, nghiên cứu”.

    Trong ngôi nhà nhỏ trên phố Hai Bà Trưng (Hà Nội), bố Hoàng Long cho tôi xem “gia tài” của mình. Đó là một chồng lớn giấy tờ, chứng chỉ, bằng tốt nghiệp, giấy chứng nhận giải thưởng, bản sao kết quả học tập và cả thư mời làm việc của các tập đoàn lớn trên thế giới gửi đến Hoang Long, Nguyen. Từ giải thưởng của Viện Nghiên cứu Nuffield (Anh), hồi cậu ấy mới học năm 2 tại ĐH Bristol, giải thưởng của hai công ty máy tính Logica và Inforenz cho những sáng kiến về bảo mật, đến bảng điểm số 1 của khoa, hay chứng chỉ luận văn nghiên cứu xuất sắc nhất, yếu tố quan trọng đã đem lại cho Hoàng Long ngôi vị thủ khoa của khoa Công nghệ thông tin, trường ĐH Bristol.

    Thời học ĐH, Hoàng Long thường đứng ở vị trí cao trong học hành với giải thưởng dành cho sinh viên có kết quả nghiên cứu xuất sắc nhất. Chàng trai này đã từ chối cả những lời mời gọi hấp dẫn từ IBM, Ngân hàng HSBC... để chăm chỉ đến lớp và làm trợ giảng, làm part-time trong những phòng nghiên cứu của các giáo sư trong trường.

    Vào mùa Hè, thay vì rời Anh về Hà Nội, Long quyết định ở lại trường để tiết kiệm. Số tiền hơn 40 nghìn bảng một năm bố mẹ chắt chiu cho việc học đại học của Long làm anh thấy sốt ruột. Và để có tiền cho kỳ học tiếp theo, Hoàng Long quyết định không thuê nhà vào mùa Hè nữa. Ở nơi Long học có những cánh rừng nhỏ và anh ấy quyết định giấu đồ đạc vào một bụi cây trong rừng rồi đến ở nhờ nhà một người bạn. Hết mùa Hè, Long trở lại cánh rừng cũ thấy áo quần, sách vở còn nguyên. Chỉ có điều thùng mì tôm đã bị lũ sóc chén sạch sành sanh.

    Sau này, Long đã nỗ lực hết sức để có được kết quả học tập xuất sắc và giành học bổng tại ĐH Oxford. Long được đặc cách làm luận án tiến sĩ không qua văn bằng thạc sĩ. Trong tập “gia tài” của Long để ở Hà Nội còn có lá thư ông nội viết cho Long. Ông của Long từng là giảng viên đại học, thông thạo 4 ngoại ngữ. điều ông kỳ vọng nhất ở cậu cháu trai Hoàng Long là sự nỗ lực, chắt chiu không ngừng trên con đường tìm kiếm tri thức.

    Bữa trưa đặc biệt ở nhà ăn ĐH Oxford

    Ở ĐH Oxford có một thông lệ rất đặc biệt. Cứ mỗi tuần, trường của Long lại tổ chức một bữa ăn trưa trang trọng và đông đủ. Người ta bố trí thành hai nhóm khác nhau. Nhóm một được hiểu giống như “mâm trên” là khu vực của những giáo sư. Nhóm hai (giống như “mâm dưới”) là khu vực của sinh viên. Chỉ một số ít sinh viên “đình đám” nhất trường, có kết quả học tập hoặc giải thưởng vượt trội sẽ được ngồi ăn cùng với các giáo sư.

    Hoàng Long đã không thể ngờ rằng, mình được là một trong số ít ỏi những sinh viên ấy, mặc quần áo mũ lễ phục chỉnh tề tham dự những bữa ăn trưa đặc biệt ở Oxford. Những phần thưởng tinh thần kiểu này luôn khiến Hoàng Long không ngừng nỗ lực, bứt phá.Hoàng Long giờ đã trở thành tiến sĩ, giảng viên người Việt đầu tiên ở ngôi trường danh giá này.

    Trò chuyện với Sinh Viên Việt Nam, anh nói thời gian này anh không ở Oxford mà đang tham gia hội thảo hoặc giảng dạy ngắn hạn ở một số nước khác nhau. Nguyễn Hoàng Long được mời giảng dạy 6 môn học tại ĐH Oxford với cả sinh viên đại học và bậc học thạc sĩ. Anh được hơn 20 trường đại học hàng đầu của hơn 10 nước khác nhau trên thế giới mời giảng bài.
    iS that together We smilE
    +++_Ơ_ơ_++ Khi từ bỏ một cái gì đấy... ko phải là thờ ơ... mà là phấn đấu và dành cho một mục tiêu khác cao hơn ++_Ô_ô_+++

  2. #2
    Trung úy Avatar của Tophits
    Tham gia
    Feb 2008
    Giới tính
    Đến từ
    trái tim
    Bài gửi
    1.247
    Thanks
    9
    Thanked 28 Times in 18 Posts

    Level: 30 [♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥]
    Life: 74 / 741
    Magic: 415 / 8607
    Experience: 67%

    XU
    10.015

    Mặc định

    Một mình ba lô

    Tôi, một cô sinh viên năm nhất, không người thân ở Mỹ, cũng chưa từng mơ du học ở quốc gia có học phí đắt đỏ bậc nhất thế giới này. Thế nhưng một ngày...


    Đơn giản một ngày, tôi tham gia chương trình "Work and Travel" tổ chức tại Hà Nội và sau cuộc phỏng vấn với đại diện của Công viên quốc gia Grand Canyon, tôi được nhận một chân phụ bếp. Bảo lưu kết quả học tập, tôi bước vào một hành trình đáng nhớ kéo dài 3 tháng tại Mỹ!

    Làm salad? Tôi đã thành chuyên gia!

    Không mấy khó khăn vượt qua vòng phỏng vấn, tôi được chọn làm phụ bếp - "chuyên trách" salad cho hai nhà hàng Bright Angel và Arizona Room thuộc Công viên quốc gia Grand Canyon.Cũng từ "đặc thù công việc" ấy mà tôi có biệt danh "salad-master".
    Thú thật, hồi ở nhà tôi chẳng bao giờ phải vào bếp. Cơm nước có mẹ lo, đến rửa bát cũng không phải đụng tay đụng chân đến. Thế mà đằng đẵng cả một mùa Hè, bếp lại là nơi tôi lăn xả vào nhiều nhất, 8 tiếng một ngày, có khi hơn.

    Công việc không phức tạp, chỉ cần được chỉ bảo một lần và làm dần là quen tay. Với Bright Angel, tôi phải có mặt và quẹt thẻ nhân viên vào máy tính công vào đúng năm giờ sáng và ra về lúc một giờ trưa, không có giờ nghỉ. Nếu được xếp lịch làm ở Arizona Room thì khác, tôi có thời gian ngủ nhiều hơn mỗi ngày vì tám giờ sáng mới bắt đầu công việc.

    Ở trong bếp, mỗi người đều có một khu vực riêng. Người lo làm súp, người quản lý phần bánh kẹp thịt, có người khác lại phụ trách bánh sandwich và mỳ Ý. Tôi đứng "riêng một góc trời" của salad. Ngày làm việc mới của tôi bắt đầu với việc lấy giỏ hàng, các dụng cụ làm bếp, bát đĩa đựng đồ... và đi vào các nhà lạnh để lấy nguyên liệu.

    Vất vả nhất ở khâu này là cái lạnh run người mỗi lần đi lấy đồ. Hãy tưởng tượng bạn phải bước vào nhà lạnh dưới 0 độ C để với lấy năm hộp bánh ga-tô các vị, giữa muôn vàn loại thực phẩm đang nằm trên những giá đựng cao tít vượt đầu người, trên sàn nhà đóng băng trơn tuồn tuột - đó là một trong những công việc hằng ngày của tôi. Rồi vào các nhà lạnh khác để lấy vài thùng rau, chục loại củ quả, từ cà chua, chanh leo, dưa chuột,... đến cả kem vani, sôcôla, bạc hà...

    Tiếp đó, tôi phải "sơ chế" các nguyên liệu đã có. Thái dưa chuột, nhặt rau cho thành vốc nhỏ, cắt bánh, bóc vỏ hành tây rồi thái ra thành hình vòng bằng máy (thường làm tôi "khóc nhè" và hay nhận được lời "động viên" của các bác đầu bếp xung quanh: "Big girl don't cry!")... Tất cả phải hoàn thành trước mười một giờ trưa.

    Đến "deadline" ấy là tôi phải sẵn sàng tinh thần cho những vé "đặt hàng" của người phục vụ. Trước mặt tôi có một chiếc máy và mỗi lần vé chạy ra, ghi yêu cầu món gì là cần nhanh chóng "hành động" để có đĩa salad ngon nhất, trình bày đẹp và còn lạnh. Để giữ được nhiệt độ cho nguyên liệu, tôi còn phải chuẩn bị hẳn một thùng đá và đổ muối lên bề mặt để giữ thức ăn được tươi mới trong bốn tiếng đồng hồ.

    Cứ thế cho đến hết giờ làm việc, khi nhà hàng đóng cửa để chuẩn bị cho giờ phục vụ bữa tối, thì tôi thu dọn lại "bãi chiến trường", rửa tay sạch sẽ, bỏ mũ đầu bếp, chào tạm biệt mọi người và phấn khởi về nghỉ ngơi, sẵn sàng cho một ngày "chiến đấu" tiếp theo.







    Không xe máy thì đi bộ

    Hơn ba tháng ở Grand Canyon hẳn là một trong những quãng thời gian thảnh thơi và yên bình nhất trong 18 năm cuộc đời của tôi. Ngày ở Hà Nội, không hôm nào tôi không lê la đường phố, bận rộn cho hết việc học này, cộng tác nọ, đến những cuộc hẹn ăn uống với bạn bè nối nhau như không bao giờ dứt. Đường phố bận rộn, đông đúc, chật chội, không khí ô nhiễm,... tất cả như luôn hối thúc vào hai mươi tư tiếng ngắn ngủi.

    Nhưng ở Grand Canyon đã không còn xe máy, chẳng có "bar pub", cũng không còn những giờ học nặng nề trên lớp, tôi kết bạn với... hươu nai, rừng thông, với những bữa BBQ và thư viện cộng đồng. Ở rừng quốc gia của Mỹ, họ để muông thú chạy nhảy tự do, du khách đến thăm cũng không được chạm vào hay xâm hại chúng. Bởi thế mà những con nai sừng tấm (tên tiếng Anh là "elk"), hươu nai, sóc chuột cứ sống tự nhiên trong môi trường hoang dã, như chính xứ sở của mình.

    Khu tôi ở là một cánh rừng, được bao phủ bởi rừng thông cao ngút ngàn. Khi rảnh rỗi, chỉ cần cắm tai nghe và đi bộ từng bước chậm rãi trong rừng cũng đủ để tôi cảm thấy cuộc sống thật tuyệt vời, trong cái thanh bình của riêng nơi tự nhiên bao bọc ấy. Nhưng thú vị hơn cả, có những người đã ở đây suốt đời từ lúc sinh ra, chưa hề đặt chân xuống thành phố nhộn nhịp. Ở đây, họ có cả trường học, bệnh viện, ngân hàng, siêu thị, dù nhỏ nhưng cũng đủ để làm nên một cuộc sống tốt.

    Ngay từ ký túc xá tôi ở, chỉ cần đi bộ mười phút là đến một thư viện cộng đồng. Chỉ cần đóng 15đôla và được hoàn trả khi đi về, tôi có thể thuê 5 cuốn truyện và 3 DVD cùng một lúc. Từ truyện cổ tích, đến atlas thế giới, sách nhiếp ảnh, lịch sử nhân loại... đều có. Cũng nhờ thế mà ngày về, kiến thức tôi thu thập được cũng "dày" hơn hẳn.

    Nhân viên của công ty có riêng một khu giải trí riêng. Chúng tôi có thể đến dùng wifi, chơi bóng bàn, xem TV màn hình lớn miễn phí, có thể làm thẻ tập thể hình, chọc bi-a với giá 1đôla/ván, cuối tuần có đêm karaoke vui vẻ, ai cũng có thể đến, đăng ký bài và cất cao giọng hát, thậm chí nhảy múa tưng bừng. Tôi thường được giữ chức vụ "DJ" chuyên tìm và chỉnh nhạc, nhưng để khuấy động chương trình thì phải nhờ tới những người bạn Ecuador máu lửa cùng điệu Salsa. Chương trình bao giờ cũng kết thúc trong những tiếng cười ngập tràn.

    Mấy anh bạn người miền Nam sống trong cabin thường rủ tôi đến và mở "tiệc" nướng. Chúng tôi soi đèn pin đi quanh nhà để nhặt củi, nhặt quả thông khô, dùng giấy và dầu hỏa để nhóm bếp nướng. Nào là ngô nướng rưới hành mỡ, cánh gà nướng, khoai tây ngọt, thịt bò viên ướp gia vị,... đều được chuẩn bị công phu và ra "thành phẩm" ngon tuyệt vời. Trời lạnh, ngồi quây quần bên bếp lửa và trò chuyện không dứt - là những giờ phút thật quý giá ở nơi đất khách quê người này.

    Có những ngày chúng tôi nhóm lửa đến ba giờ sáng, rồi lại lụi cụi đi làm lúc năm giờ. Vì tôi biết những giờ phút như thế, nếu không sống cho trọn vẹn, sẽ chẳng bao giờ có cơ hội quay lại.
    Những người bạn thú vị







    Mỗi mùa Hè, ở Grand Canyon tiếp nhận sinh viên quốc tế đến từ khắp mọi nơi: Thái Lan, Phillipines, Ecuador, Pháp, Ý, Trung Quốc, Đài Loan, Singapore,... cũng nhờ thế mà tôi tiếp xúc được với nhiều người, mở mang được nhiều điều. Những con người kỳ quặc, không ít. Những người bạn dễ thương, rất nhiều.

    Trong bếp làm cùng tôi có nhiều người bạn Thái. Họ dễ thương một cách kinh khủng, luôn tươi cười, thân thiện với tất cả mọi người. Ngày về, mỗi người tặng tôi một món quà nhỏ từ đất nước chùa tháp, với lời hứa hẹn chắc nịch: nếu có đến Thái Lan thì phải liên hệ để các bạn ấy đưa đi chơi, không được nuốt lời đâu đấy nhé!

    Người Thái thích nấu ăn những món đặc trưng của họ. Chẳng thế mà ở nơi xa xôi và thiếu thốn nguyên liệu thế này, bè bạn Thái sẵn sàng hy sinh nguyên cả ngày nghỉ để xuống thị trấn Flagstaff cách chỗ làm một tiếng rưỡi đi xe, để tìm cho được những thứ quả, loại tương họ cần.

    Các bạn Trung Quốc (và cả Việt Nam) thì rất chăm chỉ làm việc. Bình thường một nhân viên sẽ làm việc năm ngày một tuần. Nhưng họ luôn đi tìm việc làm thêm (dọn phòng, quét dọn, rửa bát...) vào những ngày nghỉ. Có những người sau chỉ 4 tháng làm việc đã có thể dắt túi mang về 10.000 đôla. Phải "trả giá" vào đó là những ngày làm việc 14 tiếng, đến cả đêm khuya khoắt hai giờ sáng, ăn uống tiết kiệm một bát mì một bữa...

    Sinh viên châu Âu lại không ham kiếm tiền, với các bạn ấy đây là một cơ hội để đi du lịch. Họ đi lướt một loạt các thành phố, đi du lịch khắp các bang từ Tây sang Đông, và thử hết các trò mạo hiểm. Đi bộ đường dài "hiking", đi trực thăng băng qua Grand Canyon, lái xe liền 6 tiếng xuống Las Vegas để chơi casino và mua sắm... Hiếm có cô bạn Pháp hay anh bạn Ý nào lại chỉ loanh quanh ở mỗi chỗ làm việc như sinh viên châu Á mình.

    Dân Ecuador thì... khỏi nói! Những bữa tiệc tùng cả đêm, vũ điệu salsa và nền nhạc latino cháy bỏng được luân chuyển từ khắp cabin này sang cabin khác. Kiểm lâm (ranger) luôn đặt nhóm bạn Nam Mỹ này trong "danh sách đen", vì những tiếng ồn ào phát ra trong rừng sau mười giờ tối là không được phép. Nhưng bằng một cách nào đó, họ vẫn "lách luật" và party cho đến tận những ngày cuối cùng.

    Cũng có những con người kỳ quặc. Từ dáng bộ ăn mặc lếch thếch, hay khép kín, chỉ lầm lì không giao tiếp với ai, thậm chí có người luôn phiền muộn. Cũng có những kẻ tìm mọi cách để tiếp cận con gái châu Á vốn mang tiếng là "dễ dụ" ở xứ này...

    Nhưng cũng có những con người dễ thương như "đồng nghiệp" trong bếp của tôi. Các bác đầu bếp to béo, cao lớn, luôn trêu nhau và cười giòn giã. Họ cũng sẽ vui vẻ dạy bạn cách làm món này món kia, và cũng chẳng ai nề hà giúp đỡ khi thấy một con bé Việt Nam đang chới với đỡ hộp bánh ga-tô giữa một rừng bánh trái trong nhà lạnh...

    Rồi mười ba tuần cứ thế vèo trôi qua.... Ngày về, tôi không khỏi luyến tiếc. Cũng bởi ai nấy gặp đều nói với tôi "I'm gonna miss you so much"... Và thực tế là, Grand Canyon, tôi cũng nhớ bạn rất nhiều!
    Lần sửa cuối bởi Tophits; 23-03-2010 lúc 12:52 PM
    iS that together We smilE
    +++_Ơ_ơ_++ Khi từ bỏ một cái gì đấy... ko phải là thờ ơ... mà là phấn đấu và dành cho một mục tiêu khác cao hơn ++_Ô_ô_+++

  3. #3
    Binh nhất Avatar của Ồ-Mê-Ly
    Tham gia
    Nov 2009
    Giới tính
    Bài gửi
    64
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 1 Post

    Level: 6 [♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥]
    Life: 0 / 147
    Magic: 21 / 965
    Experience: 89%

    XU
    1.005

    Mặc định

    cái j` đếy..............dài thế anh................
    Học Để Hướng Đến Một Tương Lai Mua Đồ Không Cần Nhìn Giá

  4. #4
    Binh nhì Avatar của kEm-->kUt3
    Tham gia
    Jun 2010
    Giới tính
    Bài gửi
    300
    Thanks
    0
    Thanked 6 Times in 4 Posts

    Level: 16 [♥ Mr.Km ♥]
    Life: 37 / 379
    Magic: 100 / 1808
    Experience: 19%

    XU
    1.005

    Mặc định

    gIỏi wuE' ak...bIết lÀ pHải phẤn đẤu nhƯng mUk mỖi ngƯời cÓ 1 cOn đƯờng lỰa cHọn đỂ tới thÀnh cÔng
    ♥♥ (¯`•¶«εm•¶«Ü†ε♥♥•´¯) ♥♥..ßäߥ-->∙Çrαzÿ■£µv∙

  5. #5
    Trung úy Avatar của ¶«µ Béo
    Tham gia
    Aug 2009
    Giới tính
    Đến từ
    phi đội phượt ngoan
    Bài gửi
    1.233
    Thanks
    499
    Thanked 227 Times in 103 Posts

    Level: 30 [♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥]
    Life: 73 / 738
    Magic: 411 / 5408
    Experience: 53%

    XU
    3.005

    Mặc định

    có những tấm gương thật đáng học hỏi, mình thật sự chẳng bằng 1 phần của họ, phấn đấu thôi. cố gắng lên nào. thanks a nhá

  6. #6
    Avatar của YuBi Đôn.
    Tham gia
    Dec 2006
    Giới tính
    Đến từ
    Nwfamily.net
    Bài gửi
    7.849
    Thanks
    4.534
    Thanked 2.307 Times in 1.017 Posts

    Level: 60 [♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥]
    Life: 590 / 1477
    Magic: 2616 / 22150
    Experience: 8%

    XU
    6.005

    Mặc định

    tin tức này em xem hết rồi anh ạ....
    Nwfamily.net

    0984.080.700
    st_votinh_ba_chu_tinh_yeu_92_my

  7. #7
    Vẻ đẹp tiềm ẩn càng tìm càng ẩn Avatar của mycazypet
    Tham gia
    Apr 2008
    Giới tính
    Đến từ
    ....♥♥...hAppy plañet...♥♥....
    Bài gửi
    7.671
    Thanks
    114
    Thanked 806 Times in 421 Posts

    Level: 59 [♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥♥ Mr.Km ♥]
    Life: 732 / 1465
    Magic: 2557 / 16391
    Experience: 63%

    XU
    8.721
    Received 9 thank(s)

    Mặc định

    Bài bổ sung ở dưới ạ
    Dài qá
    Pet.hana

+ Trả lời bài viết

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình

Cộng Đồng Online Điện Biên Online Giải Trí Online Chuyên Mục Khác
Ảnh Thành Viên Hình Ảnh Điện Biên Buôn Chuyện - Xả Stress Âm Nhạc - Phim Ảnh
Nhật Ký Thành Viên Điện Biên Quê Hương Tôi Pix Funny Nhiếp Ảnh
Nửa Bên Kia Hội Đồng Hương Điện Biên Video Funny Học Sinh - Sinh Viên
Offline Gặp Mặt Facebook DBOL Thư Viện Hình Ảnh Mua Bán - Rao Vặt